Bình Luận

Tu-thu-lanh-dao-thuat-dung-ngon-Hoa-Nhan

Thuật dụng ngôn : Sức mạnh của ngôn từ

Một nhà quản trị không làm chủ được ngôn ngữ thì không thể hướng dẫn người khác tốt được. Trên thương trường đầy sóng gió, có những người chỉ nhờ cách nói, tức là biết thuật dụng ngôn hay tận dụng sức mạnh của ngôn từ mà chuyển bại thành thắng, biến mất thành được.

Xem tiếp

Suc-manh-ngon-tu-nhu-quyen-luc-thoi-mien

Sức mạnh ngôn từ như quyền lực thôi miên

Sức mạnh ngôn từ như quyền lực thôi miên trong kinh doanh hay khiêu vũ với ngòi bút nghĩa là dùng ngôn từ dẫn dắt bất kỳ người học nào quan tâm đến lĩnh vực marketing hay kinh doanh về nghệ thuật sống, kỹ năng giao tiếp, khả năng thuyết phục, quảng bá và bán hàng đỉnh cao, những thứ mà khó có trường đại học nào có thể giảng dạy thấu đáo.

Cân nhắc từng từ

Công ty của bạn có thể chú ý tới ngôn từ trong những chiến dịch marketing hơn ngôn từ mà nhân viên dùng khi giao tiếp với khách hàng. Đó là một sai lầm, bởi khách hàng thường không có ấn tượng mạnh mẽ với công ty của bạn nhờ những hoạt động nhãn hiệu rầm rộ. Trước tiên, họ ấn tượng với những giao tiếp hàng ngày với các nhân viên của bạn. Và đó là những ấn tượng họ chia sẻ với người khác.

Xem tiếp

sach-quan-tri-quan-he-khach-hang

BỐN YẾU TỐ LIÊN QUAN ĐẾN SỰ HÀI LÒNG CỦA KHÁCH HÀNG

Khách hàng sẽ hài lòng nếu có bốn yếu tố liên quan mật thiết là sản phẩm hoàn hảo, phân phối giao hàng chu đáo, kịp thời và quy trình giải quyết vấn đề hiệu quả. 

Bạn sẽ chẳng thu lượm, gặt hái được gì nếu tham gia một khóa học chuyên ngành về quản trị quan hệ khách hàngquản trị dịch vụ hay quản trị dịch vụ khách hàng trước khi nắm chắc các khái niệm cơ bản về lĩnh vực dịch vụ và mối quan hệ khách hàng. Tương tự, bạn cần đạt được những điều kiện tiên quyết trước khi học cách cung cấp một dịch vụ khách hàng đặc biệt và tạo dựng được lòng tin vững chắc.

Trước tiên, hãy trở nên thành thạo trong quá trình đáp ứng sự mong đợi thiết yếu của khách hàng bằng việc học cách khiến họ hài lòng.

Xem tiếp

phe-binh-van-hoc-the-ky-xx

Phê bình văn học thế kỷ XX của Thụy Khuê.

Chương 3 : Phê bình cũ – phê bình mới  

Marcel Proust thực tiễn hơn, dùng ngòi bút của nhà văn, người sáng tác, để chống lại Sainte-Beuve, nhà phê bình quyền uy nhất nước Pháp thời ấy và cho ông ta một bài học đích đáng về phê bình. Lập luận vững chãi và thỏa đáng của Marcel Proust, giúp chúng ta phân biệt được thế nào là phê bình cũ và thế nào là phê bình mới. Vì vậy, chúng tôi trình bầy lại Proust dưới đây, để độc giả Việt Nam thấy rõ hơn chân dung của hai thể loại phê bình này trước khi tìm hiểu những thành quả đích thực của phê bình văn học thế kỷ XX.

Trước khi tìm hiểu thực chất của phê bình văn học thế kỷ XX, chúng ta cần phân biệt thế nào là phê bình cũ và phê bình mới. Ở đây, chúng tôi không đề cập lại những lối phê bình quá xưa, như phê bình luân lý của các cụ Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng… nhân danh đạo đức buộc tội Kiều và Nguyễn Du, để kết án Phạm Quỳnh. Hay lối phê bình tâm lý giáo khoa thư : gán cho tác giả dùng tác phẩm của mình để “tâm sự” điều này điều kia, thí dụ cho rằng Nguyễn Du viết Kiều để “nói lên” tâm sự hoài Lê, hoặc Nguyễn Gia Thiều viết Cung Oán để “nói lên” tâm sự bầy tôi bị trói buộc. Lập luận này không thể đứng vững, vì ta không biết gì về tác giả, làm sao ta có thể gán cho tác giả điều này điều kia, không có trong chữ nghĩa của tác phẩm. Nguyễn Văn Trung nói hơi phũ phàng nhưng khá đúng, rằng : ngay cả khi Nguyễn Du có viết rành rành trong hồi ký rằng ông dùng truyện Kiều để nói lên tâm sự của mình, thì cũng không thể tin được, có thể là ông bịa. Một phương pháp nữa, là phê bình mác-xít, phát xuất từ thế kỷ XIX, đã thịnh hành trong nửa đầu thế kỷ XX như một phương pháp phê bình khoa học, nhưng nay cũng đã bị vượt qua, vì lý thuyết này dựa trên nền tảng đấu tranh giai cấp, ngày nay không còn thích hợp nữa.

Chương 3 này, chúng tôi giới hạn vấn đề trong phương pháp phê bình Lịch sử và Thực chứng, và phê bình Ấn tượng, đã ảnh hưởng sâu xa đến các nhà phê bình Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX.

Xem tiếp

sach-nha-van-hien-dai

Phê bình văn học mácxít.

Tìm đọc hai quyển sách phê bình văn học khoa học và khách quan nổi tiếng của Việt Nam, đó là “Thi nhân Việt Nam” của Hoài Thanh, Hoài Chân và “Nhà Văn Hiện Đại” của Vũ Ngọc Phan.

Nhà phê bình văn học giống nhà chính trị ở điểm cả hai cùng có mục đích thuyết phục, một bên thuyết phục độc giả, một bên thuyết phục cử tri. Nhưng chính trị gia thường có xu hướng tạo cho mình tính tự miễn nhằm chống lại sự phê phán qua cung cách tự liệm mình trong áo quan mơ hồ và bằng những lời hứa hẹn suông bất nhất. Làm công tác khoa học, đi truy tìm chân lý, phê bình gia tránh không để mình dính dáng trực tiếp, gắn bó với đối tượng nghiên cứu; giữa chủ thể phê bình và khách thể tác phẩm luôn luôn có một khoảng cách.

Bình khác đọc, dẫu rằng tất nhiên muốn bình thì trước hết phải đọc. Nhưng cách đọc của người phê bình hướng vào mục đích tìm kiếm chân lý, phát hiện giá trị, ước định tác động. Nếu chính trị gia lo tự chủng nhằm phòng ngừa đả kích của đối phương thì phê bình gia tìm ý nghĩa việc làm của mình trong dư luận phán xét, và nếu thấy dư luận hợp lý, đính chính, đúng sự thật thì sẵn sàng đổi thay ý kiến. Hơn thế nữa, phê bình gia còn tự phê phán mình, tự nhận định về mình để khi cần, nếu cần thì cách tân quan niệm, sửa lại lập trường. Chính trị gia chỉ sử dụng ngôn ngữ mị dân. Người làm văn học vận dụng ngôn ngữ nghệ thuật. Phê bình gia cũng dùng ngôn ngữ nhưng là dùng ngôn ngữ để phân tích ngôn ngữ, cho nên phê bình gia dùng siêu ngữ, phiên ngữ, metalanguage. Siêu ngữ là công cụ để phê bình, ngôn ngữ văn bản (hay thi phẩm) là ngôn ngữ chủ đích của siêu ngữ. 

Xem tiếp

thi-ca-viet-nam

Trình độ của nền thơ chúng ta hiện ở mức nào ?

Con đường lớn nhất của thơ là nhận thức, nó vừa đem lại vinh quang và hạnh phúc cho mọi cá nhân theo đuổi nó và là đôi cánh để nâng bổng nhân loại lên với những tầng trời siêu việt.

Nhận chân thơ là gì ? Nhà thơ là ai ? Trình độ của nền thơ chúng ta hiện ở mức nào ?

Thiên niên kỷ thứ ba đang mở ra vậy mà con đường thơ ca của chúng ta đã tiến được bao xa so với thơ Đường cách đây hơn 1300 năm ? Trừ nhánh rẽ thời thơ Mới sau vụ trái ngọt đầu mùa thì dường như nền thơ đương đại của chúng ta cũng chỉ làm thêm được theo lối ấn bút tô đậm những nét đã khai thông. Còn lại, rất đông và rất đông những nhà thơ Việt Nam vẫn đang xúm xít quanh lối thơ tứ tuyệt và những vần thơ Lục-Bát thuộc họ thơ bình dân.

Xem tiếp