Tản Mạn

Thau-hieu-cua-chung-ta-ve-quan-tri-khong-duoc-nang-cao

Henry Mintzberg : Thấu hiểu của chúng ta về quản trị không tiến triển được bao xa

Henry Mintzberg cho rằng, thấu hiểu của chúng ta về quản trị không tiến triển được bao xa vì ngày nay chúng ta chỉ tìm thấy rất ít nghiên cứu về quản trị. Rất nhiều cuốn sách tựa thì rất kêu, đóng mác “thuật quản trị” song chẳng có mấy nội dung nói về quản trị, và hậu quả tất yếu là những thấu hiểu của chúng ta về quản trị không tiến triển được bao xa trong suốt nửa thế kỷ qua. 

Không có công việc nào cần thiết và quan trọng đối với xã hội chúng ta hơn công việc của nhà quản trị

Chúng ta biết các động cơ, thói quen và những bí mật sâu kín nhất của các tộc người nguyên sơ nhất ở New Guinea hay ở các nơi xa xôi khác nhiều hơn cả những gì chúng ta hiểu về các thành viên ngoại kiều ngay trong ban quản trị tại trụ sở Unilever.

Roy Lewis và Rosemary Stewart (1958)

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ khi những từ ngữ trên được viết ra về sự hiểu biết của con người đối với công việc quản trị, và đến nay chúng vẫn giữ nguyên tính chân thực và tính thời sự. Quản trị bí hiểm đến thế hay sao hay vì sự tiến hóa của các học thuyết về quản trị dậm chân tại chỗ không làm sáng tỏ được bản chất của công việc quản trị mà trái lại chỉ phức tạp hóa nó ? Thật ra ta cũng khá dễ dàng để nhìn xem các nhà quản trị làm gì. Hãy quan sát một vị nhạc trưởng dàn nhạc trong suốt buổi tập, chứ không phải khi biểu diễn, để khám phá bí mật của người “cầm chịch” trên bục chỉ huy. Hãy thử ngồi vào chiếc ghế giám đốc của một công ty công nghệ cao để tham dự cuộc thảo luận về một dự án mới. Hãy dạo bước cùng nhà quản trị trại tị nạn khi ông ta quét tầm mắt thật cẩn trọng để tìm kiếm mọi dấu hiệu bạo lực chờ chực trên đầu.

Xem tiếp

nha-quan-tri-nao-cung-nen-hoc-tap-kha-nang-quan-tri-thien-tai-cua-Duong-Tang.1jpg

Nhà quản trị nào cũng nên học tập khả năng quản trị thiên tài của Đường Tăng

nha-quan-tri-nao-cung-nen-hoc-tap-kha-nang-quan-tri-thien-tai-cua-Duong-Tang

Nhà quản trị nào cũng nên học tập khả năng quản trị thiên tài của Đường Tăng.

Nhà quản trị nào cũng nên học tập khả năng quản trị thiên tài của Đường Tăng vì ông thấu hiểu năng lực của đồ đệ qua điều tra lý lịch, thử thách, kiểm tra.

Dù chỉ là truyện hư cấu nhưng công việc của nhà quản trị giữa đời thực cũng như vậy thôi, Đường Tăng thực sự là nhà quản trị đại tài bởi ông là người thấu hiểu năng lực của đồ đệ thông qua điều tra lý lịch, thử thách, kiểm tra. Ví dụ, Tôn Ngộ Không có khả năng đánh nhau là số một, để cậu ta làm vệ sĩ thì không ai bằng vì nghe danh tiếng của cậu ta thì yêu quái bốn phương đã phải ngán vài phần. Trư Bát Giới, bản tính tham ăn, lười làm, nhưng người biết ăn, sành ăn như vậy thì đi lo việc cơm nước thì rất thích hợp. Thế nên, việc nhỏ nên giao, việc lớn không dùng. Sau khi hiểu rõ năng lực của đồ đệ rồi thì Đường Tăng trao quyền cho họ và khi đã trao quyền rồi thì phải để họ toàn quyền xử lý công việc đó.

***

Xem tiếp

TAI-SAO-NEN-HOC-QUAN-TRI-HOC-VA-QUAN-TRI-CO-PHAI-LA-MOT-NGHE-KHONG

Tại sao nên học quản trị học và quản trị có phải là một nghề không ?

Chúng ta có nên học quản trị học không (?) quản trị có thể học được không (?) và quản trị có phải là một nghề không (?)1 nên học quản trị như thế nào (?)

và cuối cùng nhà quản trị cần có những đức tính và những phẩm chất gì để có thể học quản trị cho tốt và trở thành một doanh nhân thành đạt (?)  

Trích từ sách Quản trị học trong xu thế hội nhập – Lý thuyết và tình huống thực hành ứng dụng của các công ty Việt Nam, Lưu Đan Thọ, nhà xuất bản Tài Chính.

Nói ngắn gọn, chúng ta nên học quản trị vì hai lý do :

Trước hết, thứ nhất xã hội chúng ta sống còn và tồn tại, là nhờ các tổ chức cung cấp sản phẩm và dịch vụ; những tổ chức này đều được lãnh đạo bởi các nhà quản trị. Ngày nay, thật là khó có thể kiếm được một ai đó không phải là quản trị viên mà không bị ảnh hưởng bởi những quyết định của những quản trị viên. Nói cách khác, bất kỳ ai trong chúng ta trong chừng mực nào đó cũng là một quản trị viên, quản trị bản thân, quản trị công việc của chính mình, của gia đình, xã hội, và môi trường. Vì thế, hãy học hỏi để thêm tiến bộ trong cách làm việc để đạt hiệu năng.

Xem tiếp

sach-noi-buon-chien-tranh

Nỗi buồn chiến tranh đoạt giải Sim Hun cũng không có gì phải sửng sốt.

Không vì có thêm một giải thưởng mà Nỗi buồn chiến tranh được kê cao hơn, hoặc không vì giảm bớt một giải thưởng mà Nỗi buồn chiến tranh sụt giảm vị trí. Một tác phẩm văn học chân chính đích thực phải chấp nhận sự đón nhận từ nhiều xu hướng khác nhau, vồ vập hoặc hờ hững, thân thiện hoặc đả kích. Và càng trải qua thăng trầm, thì những suy tư trong tác phẩm càng được bồi đắp, càng được hiển lộ !

Tính đến thời điểm này, Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh là cuốn tiểu thuyết Việt Nam được chuyển ngữ và xuất bản nhiều bậc nhất trên thị trường sách quốc tế.

Do đó, Bảo Ninh có đoạt thêm giải thưởng của Hàn Quốc (đương nhiên là nhờ chủ yếu vào sức hút của tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh) thì cũng không có gì đáng sửng sốt.

Xem tiếp

sach-noi-buon-chien-tranh

Cảm nhận của một người trẻ tuổi về Nỗi buồn chiến tranh.

Với một người sống tranh cảnh hòa bình, và chỉ biết chiến tranh thông qua những bài học lịch sử, những đoạn phim tài liệu như tôi thì việc đọc cuốn sách này giống như bù đắp một lỗ hổng trầm trọng về kiến thức lịch sử của cha anh thời kỳ đi trước, mặc dù nói cho cùng, đó chỉ toàn là bạo lực, đẫm máu, ám ảnh, điên dại, đau đớn của một con người (thực ra là nhiều con người) đã trải qua thời kỳ chiến tranh đau thương.

Đầu tiên, sau khi đọc xong, cái tên “Nỗi buồn chiến tranh” có lẽ không đúng, phải “nỗi đau chiến tranh” mới đủ nói lên nội dung của nó (Tên tiếng Anh là “The sorrow of the world” có vẻ hợp hơn).

Xem tiếp

sach-noi-buon-chien-tranh

Sức sống vượt thời gian của Nỗi buồn chiến tranh.

Sau một số giải thưởng quốc tế tầm cỡ, Nỗi buồn chiến tranh – tác phẩm văn học của nhà văn Bảo Ninh, trong năm 2016 tiếp tục tạo tiếng vang và được vinh danh Giải thưởng Lớn Sim Hun tại Hàn Quốc. Qua 3 thập kỷ kể từ ngày đến tay bạn đọc, Nỗi buồn chiến tranh viết về người lính cho thấy giá trị, sức sống bền bỉ, sức ám ảnh, sự lay động và nhân văn, thành công nhất… từ thời kỳ đất nước đổi mới.

Văn học Việt Nam từ trước tới nay, đã có nhiều tác phẩm thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết…, các tác phẩm nghệ thuật sân khấu, điện ảnh, âm nhạc… đầy lắng đọng, chất chứa giá trị về hình ảnh người lính. Tuy nhiên, sức sống lâu bền và giá trị “vượt thời gian” của mỗi tác phẩm có số phận riêng. Nổi bật, thành công nhất về mảng đề tài viết về người lính, về chiến tranh trong suốt 30 năm qua chính là Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Nhắc đến Bảo Ninh là nhắc đến Nỗi buồn chiến tranh và ngược lại, bởi tác phẩm không chỉ được người dân trong nước biết đến mà tác phẩm này còn được dịch, xuất bản tại nhiều quốc gia trên thế giới.

Xem tiếp

sach-noi-buon-chien-tranh

ĐIỂM NHÌN VỀ CHIẾN TRANH TRONG NỖI BUỒN CHIẾN TRANH CỦA BẢO NINH.

1. Lý do chọn đề tài nghiên cứu

Ngày 30/04/1975, lịch sử đã khép lại một chương u buồn và đầy đau thương của dân tộc Việt Nam. Chiến tranh đã chấm dứt, cũng có nghĩa là mất mát, hy sinh đã chấm dứt, nhưng những tổn thương về tinh thần, ký ức về chiến tranh vẫn còn tồn tại dai dẳng trong tâm hồn mỗi con người Việt Nam. Viết về đề tài chiến tranh với những người từng trực tiếp cầm súng, những người đã từng trải nghiệm sự tàn khốc của chiến tranh cũng như những mất mát, hy sinh to lớn là một cảm hứng lớn đồng thời cũng vừa là trách nhiệm, một món nợ tinh thần đối với đồng đội đã ngã xuống của các nhà văn, đặc biệt là các nhà văn đã trưởng thành trong những tháng năm lửa đạn đó. Viết làm sao, viết thế nào để tái hiện lại trung thực với những hy sinh, tổn thất lớn lao của hàng triệu chiến sĩ, đồng bào; viết làm sao để có thể phản ánh được chân thực và sâu sắc tâm hồn của con người Việt Nam trong lửa đạn chiến tranh là thử thách khắc nghiệt đối với các nhà văn. Đặc biệt là từ sau đổi mới (1986), đời sống văn học Việt Nam đã có những thay đổi quan trọng trong nhận thức lại và cách thức tiếp nhận nghệ thuật trung thực hơn. Việc phản ánh cuộc sống và con người trong văn học được suy ngẫm và phân tích một cách sâu sắc những đối cực giữa thiện và ác, cao cả và thấp hèn, chân thực, giả tạo… Từ góc độ khám phá hiện thực trung thực, nhà văn đã cố gắng thể hiện số phận con người với những chiến công và chiến bại, những niềm vui lẫn day dứt đau thương, có khi rất riêng tư trong sâu thẳm của tâm hồn, có khi lại căng thẳng với những lo toan, trăn trở với tiền đồ của dân tộc vì hiện tình đất nước sau chiến tranh vẫn trì trệ, suy thoái và đầy dẫy bất công… Có thể xem tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh là một thành tựu đặc sắc của văn học thời kỳ đổi mới ở mảng đề tài viết về chiến tranh sau chiến tranh.

Xem tiếp