Nhân cách sống đẹp

Nha-bac-hoc-Phan-Huy-Chu

Phan Huy Chú nhà bách khoa toàn thư nổi tiếng.

Phan Huy Chú danh nhân văn hóa Việt Nam, tác giả của “Lịch triều hiến chương loại chí”.

Phan Huy Chú (1782 – 1840) là danh nhân văn hóa Việt Nam, nhà khoa học bách khoa toàn thư văn sử địa nổi tiếng với tác phẩm lớn “Lịch triều hiến chương loại chí”. Ông đồng thời cũng là nhà giáo, nhà thơ của triều vua Minh Mạng.

Phan Huy Chú (tên khác là Phan Huy Hạo, tên hiệu là Mai Phong), sinh năm Nhâm Dần 1782, quê gốc xã Thu Hoạch, huyện Thiên Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, sinh ra và lớn lên ở xã Thụy Khê, huyện Yên Sơn, Phủ Quốc Oai, nay là làng Sài Sơn, huyện Quốc Oai, tỉnh Hà Tây. Ông xuất thân trong gia đình có truyền thống khoa bảng, là con trai thứ ba của Lễ bộ Thượng thư, tiến sĩ Phan Huy Ích. Ông nội là tiến sĩ Phan Huy Cận, ông ngoại là Ngô Thì Sĩ, cha là Phan Huy Ích, bố vợ là Nguyễn Thế Lịch, bác là Ngô Thì Nhậm, chú là Phan Huy Ôn, anh là Phan Huy Thực… Tiến sĩ Phan Huy Ích trong “Thứ nam thực sinh hỉ phú” (bài phú mừng sinh nhật con trai thứ hai Phan Huy Thực) đã viết :“Văn phái dư lan cự cửu nguyên”, nghĩa là :“dòng văn để lại đủ cửu nguyên”. Ông cũng có lời chú trong “Dụ am ngâm lục” rằng :“Phụ thân tôi Phan Huy Cận, thi Hương, thi Hội 2 lần đỗ đầu (lưỡng nguyên). Tôi thi Hương, thi Hội, thi Ứng chế ba lần đều đỗ đầu (tam nguyên). Bác Hy Doãn (Ngô Thì Nhậm) và chú Nhã Hiên (Phan Huy Ôn) em trai thứ 3 của tôi đều đỗ đầu thi Hương. Tất cả cộng lại được chín lần đỗ đầu, gọi là cửu nguyên”. Tác động của dòng dõi tài danh, hiếu học và những quan hệ trí tuệ đã ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần, tính cách của nhà khoa học Phan Huy Chú. Phan Huy Chú là một nhà bác học, danh nhân văn hóa Việt Nam, với tài danh lỗi lạc về bách khoa thư. Ông đã để lại cho hậu thế nhiều tác phẩm có giá trị, nổi bật nhất là bộ “Lịch triều hiến chương loại chí” gồm 49 quyển khảo cứu về lịch sử Việt Nam từ lập quốc đến cuối triều Lê.

Xem tiếp

Me-teresa-calculta

Mẹ Têrêsa Calcutta đã 5 lần viếng thăm Việt Nam.

Tình yêu thương Mẹ Têrêsa Calcutta dành cho Việt Nam rất lớn. Bằng chứng là năm lần Mẹ đã viếng thăm Việt Nam và hết lòng yêu thương, giúp đỡ và phục vụ người nghèo Việt Nam.

Mẹ Teresa Calcutta sinh ngày 26.08.1910, tại Skopje nước Albanie. Tên thánh Rửa tội và tên gọi là Agnes Gonxha Bojaxhiu. Vào tháng 6 năm 1973, Mẹ Teresa và Cha Andrew gửi 7 thầy Thừa Sai Bác Ái từ Ấn Ðộ đến Việt Nam. Ðức Tổng Phaolô Nguyễn Văn Bình đã mua 2 căn nhà tại đường Cống Quỳnh cho các thầy ở và làm việc. Các thầy rước các người vô gia cư về chăm sóc, nhưng chỉ được vài năm thì biến cố 1975 các thầy đã phải tản cư sang Hongkong và Campuchia.

Ðức Tổng Phaolô Nguyễn Văn Bình rất yêu thích linh đạo của Mẹ Teresa. Trong hoàn cảnh mới giao thời của năm 1975, khó khăn nhiều mặt, nhất là khan hiếm về thuốc men mà bệnh tật lại nhiều và người vùng quê tỉnh lẻ không dễ dàng nhập các bệnh viện tại Sài Gòn để điều trị.

Mặt trận Cộng sản miền Bắc tiếp nhận các bệnh viện Sài Gòn và hầu hết các bệnh viện trong miền Nam – đội ngũ y bác sĩ tản cư chạy loạn… phải mất mấy năm sau mới có thể ổn định.

Trước nhu cầu của những bệnh nhân nghèo, Ðức Tổng Bình đã mời gọi một số bác sĩ y tá người công giáo họp thành một nhóm để có thể tiếp cận chữa bệnh miễn phí và chia sẻ thuốc men cần kíp cho bệnh nhân nghèo, hoặc rước Mình Thánh Chúa cho họ. Sau này nhóm còn lại vài bác sĩ, một số y tá và các thành viên thường xuyên lui tới bệnh viện; tất cả những người này độc thân nên có nhiều thì giờ tham gia sinh hoạt. Nhóm này mỗi tháng một lần lên gặp Ðức Tổng để được người chia sẻ Lời Chúa và huấn đức, cũng như trình cho ngài biết những sinh hoạt hoặc những khó khăn.

Xem tiếp

Me-teresa-calculta

Tiểu sử Mẹ Têrêsa Calcutta

Tiểu sử Mẹ Têrêsa Calcutta.

Mẹ Têrêsa Calcutta có tên thật là Gonxha Bojaxhiu sinh ngày 26 tháng 8 năm 1910, tại Skopje, thủ đô nước cộng hòa Albani thuộc Macedonia. Ngày 05 tháng 9 năm 1997, Mẹ Têrêsa được Chúa gọi ra khỏi thế gian, tại thành phố Calcutta, Ấn Độ.

Mẹ Têrêsa có tên thật là Gonxha Bojaxhiu sinh ngày 26 tháng 8 năm 1910, tại Skopje, thủ đô nước cộng hòa Albani thuộc Macedonia. Bé Gonxha được chịu phép rửa ngay hôm sau và đặt tên thánh bổn mạng là Agnes. Gonxha là con út trong ba người con của gia đình ông Nikola và bà Drana. Đây là một gia đình Công giáo đạo đức thuộc cộng đồng người Anbani. Mặc dù đa số người dân ở đây theo Hồi Giáo nên việc giữ và sống đạo rất khó khăn, nhưng tất cả gia đình vẫn thường cầu nguyện mỗi đêm và đi nhà thờ dự lễ hằng ngày. Khi Agnes Gonxha lên 9 tuổi, cha cô qua đời một cách đột ngột. Bà Drana phải một mình bươn trải hầu nuôi dạy các con khôn lớn. Mặc dù lao động cực nhọc, bà vẫn dành thì giờ để giáo dục con cái. Vì thế, nhờ thừa hưởng sự dạy dỗ của mẹ, Agnes Gonxha đã sớm hòa nhịp chung theo từng nỗi vất vả của lớp người cùng khổ. Cô thường theo mẹ đi tình nguyện chăm sóc một phụ nữ nghiện rượu ở trong làng, đồng thời tắm rửa và lo cho con bà ăn uống. Những ngày bà Drana không đi được, thì Agnes Gonxha thay mẹ đi làm các việc bác ái đó. Chính điều này đã dạy cho Agnes những bài học bác ái đầu tiên ngay từ thời còn thơ ấu.

Xem tiếp

Me-teresa-calculta

Bài báo chân thực về cuộc đời của Mẹ Têrêsa Calcutta.

Nhà báo quốc tế đầu tiên viết về Mẹ Têrêsa Calcutta.

“Trong mắt tôi, ngay từ phút đầu gặp gỡ, Mẹ đã là thánh trong cả cuộc đời”. Nhà báo Mỹ, người đầu tiên loan tin tức ra thế giới về công tác thiện nguyện thầm lặng của Mẹ Têrêsa, vẫn còn nhớ như in cái ngày đặc biệt vào năm 1966, khi ông có cơ hội gặp gỡ vị nữ tu đang phục vụ cho người nghèo ở các khu ổ chuột Calcutta (tên hiện nay là Kolkata).

Ai cũng có thể thấy được Mẹ hoàn toàn xứng đáng là một vị thánh. Trong mắt tôi, ngay từ phút đầu gặp gỡ, Mẹ đã là thánh trong cả cuộc đời. Mẹ Têrêsa vô cùng khiêm tốn nhưng lại hết sức thoải mái, vui vẻ”, theo cựu nhà báo của hãng tin Associated Press (AP) Joe McGowan Jr. chia sẻ với hãng tin Catholic News Agency (CNA).

Ông McGowan, 85 tuổi, là phóng viên AP suốt 42 năm, chuyên đưa tin về chiến tranh, các cuộc cách mạng và những trận động đất. Vào năm 1966, ông đảm nhiệm vị trí trưởng văn phòng quản lý thông tin của cả một khu vực rộng lớn, bao gồm Ấn Độ, Pakistan, Afghanistan, Nepal, Ceylon và quần đảo Maldives. Một ngày nọ, trong lúc tìm cách khai thác những tin tức hay ho, ông trao đổi với một biên tập của nhật báo Calcutta, hỏi về những tin tức bất thường hoặc bị bỏ quên. Ông McGowan nhớ lại :“Cuối cùng ông ấy nói, ‘À, có một nữ tu nhỏ bé cứ đi loanh quanh thu thập xác người chết’, và tôi biết mình đã có một câu chuyện”.

Xem tiếp

sach-nhung-sai-lam-trong-xu-the

Những sai lầm văn hóa cần tránh

 

Tìm đọc một quyển sách về ứng xử văn hóa.

Khi còn nhỏ, chúng ta học cách nói “làm ơn”, “cảm ơn” và thu gọn khuỷu tay trên bàn ăn. Bây giờ khi đã lớn, chúng ta có thể dễ dàng xử lý các quy tắc xã hội trong thế giới văn minh.

Tuy nhiên, nếu bạn từng đến một quốc gia khác, bạn có thể phát hiện rằng nhiều tập quán không tương đồng nhau. Khi mới đến Thụy Sĩ, tôi đã phạm nhiều sai sót về mặt xã hội. Tôi đã hút bụi vào ngày Chủ nhật (không được cho phép !), dùng bữa mà không chúc những người cùng ăn ngon miệng (thô lỗ !), và gọi những người hàng xóm lớn tuổi bằng tên của họ (phải luôn sử dụng Ông hoặc Bà !). Tuy không có vi phạm nào làm cho tôi gặp rắc rối nghiêm trọng, nhưng tôi cũng không được đánh giá cao về hành vi của mình với tư cách là một khách du lịch ngoại quốc.

Trong trường hợp bạn đang có kế hoạch du lịch nước ngoài, dưới đây là một danh sách ngắn gọn những sai lầm văn hóa phổ biến nhất và một số mẹo để tránh phạm sai lầm.

Xem tiếp

me teresa

SỐNG HY SINH VÀ CẦU NGHUYỆN NHƯ MẸ TÊRÊSA CALCUTTA.

Tìm đọc một quyển sách hay viết về mẹ TÊRÊSA CALCUTTA

Bí quyết sống của tôi hết sức đơn sơ. Tôi cầu nguyện. Và trong cầu nguyện, tôi say mê yêu mến Chúa Kitô, và tôi hiểu rằng cầu nguyện với Chúa là yêu mến Chúa, và điều nầy có nghĩa là chu toàn Lời Chúa dạy. Hãy nhớ những lời của Phúc Âm theo thánh Mathêu :

Ta đói và các con đã không cho ta ăn, Ta khát và các con đã không cho ta uống; ta là khách lạ và các con đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các con đã không cho mặc. Ta bệnh hoạn và bị cầm tù, các con đã không đến thăm Ta.

Ta đói và các con đã không cho ta ăn, Ta khát và các con đã không cho ta uống; ta là khách lạ và các con đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các con đã không cho mặc. Ta bệnh hoạn và bị cầm tù, các con đã không đến thăm Ta.

Những người nghèo của tôi ở mức độ tận cùng của xã hội là như Chúa Kitô chịu đau khổ. Nơi họ, Con Thiên Chúa sống và chết, và qua họ Thiên Chúa chỉ cho tôi nhìn thấy dung mạo thật của Ngài. Ðối với tôi, cầu nguyện có nghĩa là sống 24 giờ một ngày hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của Chúa Giêsu, là sống nhờ Ngài, trong Ngài và với Ngài.

Nếu chúng ta cầu nguyện, thì chúng ta mới tin; nếu chúng ta tin, thì chúng ta mới yêu thương; nếu chúng ta yêu thương thì chúng ta mới phục vụ. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể đặt tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa trong hành động cụ thể, là phục vụ Chúa Kitô trong dung mạo cùng khổ của nguời nghèo. (Mẹ Têrêsa Calcutta)

Xem tiếp

an-chi

Vài nét về học giả An Chi

Tham khảo một quyển sách khá hấp dẫn “Rong chơi miền chữ nghĩa” của học giả An Chi để cảm nhận một cuộc rong chơi thú vị và say mê, rong chơi để thêm hiểu, thêm yêu tiếng Việt và cùng nhau gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt…”.

Từ nhiều năm nay, bạn đọc khắp nơi đã biết đến và ái mộ học giả An Chi qua các bài viết của ông được đăng tải trên báo chí. Những bài viết này phần nhiều thuộc lĩnh vực từ nguyên học, tập trung vào việc truy tìm và giải thích những thay đổi về ngữ âm và ngữ nghĩa của các từ, các địa danh tiếng Việt. Đây quả thật là một công việc khó, đòi hỏi không chỉ vốn kiến thức sâu rộng trong lĩnh vực ngôn ngữ mà còn cần đến vốn hiểu biết về lịch sử, văn hóa và nhiều khi cả sự từng trải của bản thân người nghiên cứu.

Tác giả An Chi tên thật là Võ Thiện Hoa, còn có các bút hiệu khác là Huệ Thiên, Huyện Thê, Viễn Thọ. Mặc dù đã bước sang tuổi 82 nhưng ông vẫn còn khá minh mẫn. Theo nhà thơ Phan Hoàng, Phó chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM :“Bằng tình yêu nước mãnh liệt, thời trẻ ông An Chi tự mình vượt tuyến ra Bắc mang theo lá thư giới thiệu của một cán bộ cấp cao gửi giới thiệu cho một cán bộ cấp cao khác nhưng vì lòng tự trọng ông đã không đưa lá thư ấy mà chấp nhận những ngày tháng cơ cực tự khẳng định mình, như đi làm công nhân, dạy học rồi khi có thời gian lại mày mò nghiên cứu chữ nghĩa. Ở ông luôn hội tụ đầy đủ tính cách của người Nam bộ hào sảng và giản dị. Những vấn đề học thuật ông đưa ra đôi khi xảy ra tranh cãi gay gắt nhưng đều xuất phát từ sự nghiên cứu, đối sánh nghiêm cẩn; được trình bày khúc chiết, khoa học, “nói có sách, mách có chứng”, với một phong cách “rất An Chi” – thẳng thắn, không khoan nhượng, giàu cảm xúc…”.

Học giả An Chi kể thêm :“Tôi vốn sinh ra học giỏi… toán nên từng theo học bộ môn này ở trường Sư phạm. Sau này bạn bè khuyên tôi học mấy môn khoa học xã hội tốt nghiệp dễ xin việc làm nên tôi mới chuyển hướng qua… văn học. Nhờ có vốn ngoại ngữ : Anh, Pháp, Tây Ban Nha và chữ Hán nên tôi có thể đọc nhiều loại sách khác nhau. Năm 9 tuổi, loạn lạc xảy ra liên miên nên gia đình cho tôi về Chợ Lớn học ở mấy trường người Tàu dạy nên tôi có bạn bè là người Hoa nhiều. Mấy tiệm gần nhà mua sách báo cân ký về gói hàng nên tôi hay qua chơi lùng đọc, nhờ vậy mà trao dồi, biết thêm nhiều kiến thức. Phía trước nhà, ba má tôi cho chị bán tạp hóa người Quảng Đông hành nghề nên rảnh rỗi tôi lại thọ giáo chị về cách phát âm chuẩn nhất. Sau này mới có điều kiện và vốn liếng từ ngữ để viết lách tranh luận với các cây đa cây đề trong lĩnh vực này…”.

Xem tiếp